Tìm Món ăn Tìm nhà hàng - quán ăn
Thông tin cần tìm
:: Thông tin đơn vị
Riêng một góc trời
- Địa chỉ: 199A Lê Văn Sỹ, P.13, Q. Phú Nhuận
- Email:
- Tel: ( 08 ) 3 990 7843
- Website:
- Người liên hệ:


“Mình có biết một quán cà phê nhỏ, xinh, yên ắng như tên gọi của nó, Riêng một góc trời ở đường Lê Văn Sỹ, Q.3, trong 1 hẻm nhỏ gần đường ray xe lửa, quán nhỏ, chuyên mở nhạc Trịnh, giá cả chấp nhận được. Bạn nào có hứng thú thì ghé chơi”. Xin được dẫn lời của một một tín đồ café tại một blog để giới thiệu quán. Riêng một góc trời, một không gian riêng, lãng mạn để chúng ta cảm nhận những suy tư và xúc cảm tâm hồn. Một căn nhà nho nhỏ, ẩn mình sau lối đi chỉ đủ hai ba chiếc xe máy dẫn vào quán. Với tông màu trắng làm chủ đạo, in lên đó là màu gạch của những bộ bàn ghế ngăn nắp.

Hai bên tường treo ảnh chân dung của các nhạc sĩ Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn và một vài ca sĩ như Khánh Ly, Tuấn Ngọc… Chỉ vậy thôi, nhưng khi đến đây, sao tôi thấy ở đây có một sức hút kỳ lạ. Không gian im ắng và nhẹ nhàng mà theo tôi miên man thì dường như đã có hơi thở bốn mùa trong một sáng tác của nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên, Riêng một góc trời âm trầm, sâu lắng mà ca sĩ Tuấn Ngọc đã hát có liên tưởng gì ở đây chăng? Tuy nhỏ nhưng quán mang dáng dấp theo kiểu các ngôi nhà ở xứ lạnh Đà Lạt, một vài khóm hoa ven đường, hàng rào bằng gỗ được sơn trắng, len men theo đó là những dây leo uốn quanh.

Một không gian sân vườn chỉ vừa bố trí hai, ba bộ bàn ghế. Nhưng thế cũng đủ để tạo nên cái “riêng” cho quán. Cánh cửa sổ vuông vức cho ta nhớ về Đà Lạt, một chiếc bàn nhỏ cạnh đó dành cho ai thích ngắm những tia nắng nhè nhẹ từ trên mái ngói rơi xuống. Điểm nhấn mà theo tôi nó mang ý nghĩa nhất cho không gian Riêng một góc trời chính là khu “giếng trời”. Một khoảng không trong một góc nhỏ, có ánh nắng chiếu thẳng vào mắt.

Có thể thấy bầu trời xanh qua “giếng trời”. Khi ngồi ở đây, chúng ta có cảm giác góc trời mà chúng ta nhìn thấy đang được tách ly, đang cô đọng trong một bầu không vô bờ. “Cảm xúc dâng trào, cảm xúc lại vội vàng ra đi khi không gian im ắng trở lại. Nhìn ra xa, những giọt nắng đã dịu đi, không gian thoáng đãng hơn. Riêng một góc trời là đây sao? Tôi chợt nghĩ và khẽ mỉm cười vu vơ”. Và cũng xin được lấy cảm nhận của một blog khác để làm lời kết cho bài viết.